Tiếp theo nội dung được đề cập tại Phần 1 liên quan đến các nội dung mà nền tảng thương mại điện tử buộc phải công khai theo các quy định mới mà Luật thương mại điện tử và Nghị định 248/2026/NĐ-CP đã quy định, tại Phần 2 này, CDLAF sẽ thông tin đến doanh nghiệp các nội dung cần phải công khai khác dựa theo từng chức năng của nền tảng thương mại điện tử. Bởi khi nền tảng cho phép giao kết hợp đồng điện tử thông qua chức năng đặt hàng, nghĩa vụ công khai được mở rộng đáng kể.

1. Chính sách về giá
Đối với nền tảng thương mại điện tử có chức năng đặt hàng trực tuyến, thì nền tảng phải thể hiện rõ giá hàng hóa hoặc dịch vụ đã bao gồm thuế, chi phí vận chuyển và các khoản phát sinh khác hay chưa.
Đối với khoản phí thu từ người bán, nền tảng phải công khai biểu phí, phương pháp tính, thời điểm áp dụng và từng loại phí như phí mở tài khoản, duy trì tài khoản, xử lý đơn hàng hoặc dịch vụ hỗ trợ khác.
Nếu chính sách phí thay đổi, nội dung mới phải được công khai ít nhất 20 ngày trước thời điểm áp dụng.
Đây là điểm có ảnh hưởng trực tiếp đến mô hình kinh doanh của các sàn thương mại điện tử. Doanh nghiệp không nên chỉ sửa biểu phí trên website mà cần xây dựng cơ chế lưu trữ phiên bản, thông báo cho người bán và chứng minh được thời điểm chính sách mới được công bố.
2. Các điều kiện hoặc hạn chế trong việc cung cấp hàng hóa, dịch vụ
Trường hợp nền tảng thương mại điện tử có chức năng đặt hàng trực tuyến có các điều kiện, giới hạn trong việc cung cấp hàng hóa hoặc dịch vụ áp dụng cho người bán, người mua trên nền tảng của mình, chủ quản nền tảng phải công khai tất cả điều kiện và hạn chế đó. Các điều kiện và hạn chế (nếu có) phải bao gồm ít nhất các nội dung sau đây:
- Giới hạn về thời gian cung cấp: các khung giờ, ngày trong tuần hoặc khoảng thời gian cụ thể trong năm mà hàng hóa, dịch vụ được cung cấp hoặc bị hạn chế;
- Giới hạn về phạm vi địa lý: các khu vực, vùng lãnh thổ, địa phương cụ thể nơi hàng hóa, dịch vụ được giao nhận hoặc bị hạn chế cung cấp;
- Các hạn chế về đối tượng khách hàng: các điều kiện về độ tuổi, khu vực sinh sống cụ thể để được tiếp cận hàng hóa, dịch vụ;
- Các giới hạn về số lượng: số lượng hàng hóa tối đa, tối thiểu cho mỗi giao dịch hoặc cho mỗi khách hàng;
- Các điều kiện về tính khả dụng của dịch vụ: các trường hợp hàng hóa, dịch vụ có thể ngừng cung cấp hoặc bị gián đoạn vì lý do kỹ thuật, bảo trì hoặc các sự kiện bất khả kháng.
3. Chính sách thanh toán, hoàn tiền và điểm thưởng
Nền tảng thương mại điện tử có chức năng đặt hàng trực tuyến phải giải thích rõ các phương thức thanh toán được chấp nhận, cách thức hoàn tiền khi đổi trả hàng hóa hoặc chấm dứt dịch vụ. Nếu có cơ chế tích điểm, hoàn điểm hoặc ưu đãi có giá trị quy đổi, chính sách phải làm rõ cách hình thành điểm, điều kiện sử dụng, phạm vi áp dụng, tỷ lệ và giới hạn quy đổi, trách nhiệm của các bên. Điểm không được thiết kế để rút thành tiền mặt.
Với các nền tảng có hệ sinh thái thành viên, điểm thưởng không còn chỉ là công cụ marketing. Đây là một cấu phần của điều kiện giao dịch và cần được quản trị như một cam kết với khách hàng.
4. Chính sách ưu tiên hiển thị
Một trong những điểm đáng chú ý nhất của Nghị định 248 là yêu cầu minh bạch các tiêu chí chính được sử dụng để hạn chế hoặc ưu tiên hiển thị hàng hóa, dịch vụ. Theo đó trường hợp nền tảng thương mại điện tử có sử dụng thuật toán hoặc biện pháp để hạn chế hoặc ưu tiên việc hiển thị hàng hóa, dịch vụ thì phải công khai toàn bộ các tiêu chí chính được sử dụng bao gồm:
- Mức độ phù hợp với từ khóa tìm kiếm (bao gồm tên hàng hóa, dịch vụ, mô tả hàng hóa, dịch vụ);
- Trả phí để hiển thị;
- Lịch sử tìm kiếm, giao dịch của người mua trên nền tảng;
- Đánh giá và phản hồi của người mua;
- Số lượng đơn hàng thành công;
- Các yếu tố liên quan đến địa phương, quốc gia, vùng lãnh thổ của người sử dụng;
- Phương thức giao hàng, thanh toán;
- Các tiêu chí chính khác.
Đặc biệt, sản phẩm được tài trợ, quảng cáo trả phí hoặc được ưu tiên vì quan hệ thương mại không nên được trình bày theo cách khiến người dùng hiểu nhầm rằng đó hoàn toàn là kết quả tìm kiếm tự nhiên. Nếu người sử dụng được quyền lựa chọn hoặc điều chỉnh tiêu chí sắp xếp, nền tảng cũng phải hướng dẫn cách thực hiện.
5. Quy chế livestream bán hàng
Nền tảng có tính năng livestream bán hàng phải xây dựng và công khai một quy chế riêng.
Quy chế cần xác định quyền và nghĩa vụ của các bên; quy trình định danh người livestream; điều kiện mở tài khoản; trường hợp dừng phát trực tiếp, gỡ bỏ thông tin hoặc đường dẫn; cách hiển thị cảnh báo đối với hàng hóa, dịch vụ có nguy cơ ảnh hưởng đến tính mạng, sức khỏe hoặc tài sản; cùng cơ chế tiếp nhận khiếu nại trong và sau livestream.
Livestream không nên được xem như một tính năng truyền thông tách rời hoạt động giao dịch. Khi người xem có thể đặt hàng trực tiếp, nội dung phát sóng, người xuất hiện, sản phẩm được giới thiệu và đơn hàng phát sinh phải được kết nối trong cùng một hệ thống quản trị rủi ro.
6. Chính sách riêng đối với nền tảng kinh doanh hàng hóa
Nền tảng có chức năng đặt hàng trực tuyến và thực hiện mua bán hàng hóa phải công khai thêm chính sách giao hàng, đổi trả và hoàn tiền.
Chính sách giao hàng phải xác định phương thức giao hàng, đơn vị vận chuyển, thời gian dự kiến, giới hạn địa lý, trách nhiệm cung cấp thông tin theo dõi đơn hàng và chính sách kiểm hàng.
Chính sách đổi trả phải làm rõ hàng hóa nào được đổi trả, thời hạn yêu cầu, quy trình xử lý, phương thức hoàn trả và bên chịu chi phí.
Một nội dung thường gây tranh chấp là sự khác biệt giữa chính sách do sàn công bố và chính sách riêng của người bán. Nền tảng cần quy định rõ trường hợp nào áp dụng chính sách chung, trường hợp nào người bán được phép thiết lập điều kiện riêng và nguyên tắc xử lý khi hai chính sách mâu thuẫn.
7. Chính sách riêng đối với nền tảng cung cấp dịch vụ
Với dịch vụ được sử dụng trực tiếp trên nền tảng, doanh nghiệp phải công khai thời hạn sử dụng, loại thiết bị tương thích, số lượng thiết bị được phép dùng đồng thời, cách thức sử dụng, các tính năng chính và những hạn chế kỹ thuật.
Đối với dịch vụ đặt trước nhưng sử dụng tại một địa điểm khác, nền tảng phải công bố điều kiện sử dụng, hình thức xác nhận, thời hạn, điều kiện đổi hoặc hủy và các khoản phí phát sinh.
Ngoài ra, nền tảng phải công khai chính sách chấm dứt dịch vụ và hoàn tiền. Chính sách cần xác định trường hợp chấm dứt, hậu quả pháp lý, thời điểm hợp đồng hết hiệu lực, cách tính phí, quy trình gửi thông báo và thời hạn phản hồi.
Nghị định 248 quy định một hệ quả đáng lưu ý: nếu nền tảng không công bố rõ thời điểm hợp đồng chấm dứt khi người mua chủ động chấm dứt, thời điểm người mua gửi thông báo có thể được coi là thời điểm hợp đồng chấm dứt. Quy định này đặc biệt quan trọng đối với phần mềm cung cấp theo mô hình thuê bao, dịch vụ nội dung số, thành viên trả phí, đặt phòng, đặt vé, giáo dục trực tuyến và các dịch vụ tự động gia hạn.
Doanh nghiệp nên làm gì để nền tảng thương mại điện tử được vận hành đúng luật?
Một cuộc rà soát tuân thủ hiệu quả nên được thực hiện từ hoạt động thực tế của nền tảng thay vì bắt đầu từ các mẫu chính sách có sẵn. Với kinh nghiệm của CDLAF, chúng tôi thấy rằng:
- Trước hết, doanh nghiệp cần xác định mô hình pháp lý của nền tảng: kinh doanh trực tiếp, trung gian, mạng xã hội có hoạt động thương mại điện tử hay nền tảng tích hợp.
- Tiếp theo, cần xác định chính xác chức năng: nền tảng có cho phép đặt hàng không; có thu phí người bán không; có tích điểm không; có sử dụng thuật toán ưu tiên hiển thị không; có livestream không; cung cấp hàng hóa hay dịch vụ; có tự động gia hạn hay không.
- Sau đó, doanh nghiệp cần đối chiếu từng chức năng với nội dung phải công khai, kiểm tra sự thống nhất giữa chính sách với giao diện, hợp đồng, quy trình vận hành và lưu trữ dữ liệu.
- Cuối cùng, chính sách phải được kiểm thử như một phần của sản phẩm: người dùng có tìm thấy không, có đọc được trên thiết bị di động không, có thể gửi khiếu nại không, có thể yêu cầu xóa dữ liệu không và hệ thống có ghi nhận được sự đồng ý hay không.
Luật Thương mại điện tử và Nghị định 248 có hiệu lực từ ngày 1 tháng 7 năm 2026. Đối với website hoặc ứng dụng thương mại điện tử đã được xác nhận thông báo hoặc đăng ký trước ngày 1 tháng 7 năm 2026, nền tảng được tiếp tục hoạt động theo nội dung đã được xác nhận đến hết ngày 30 tháng 6 năm 2027. Trong thời gian chuyển tiếp này, chủ quản nền tảng phải thực hiện việc sửa đổi, bổ sung hồ sơ theo quy định mới. Khoảng thời gian chuyển tiếp không nên được hiểu là doanh nghiệp có thể chờ đến giữa năm 2027 mới bắt đầu rà soát. Việc cập nhật có thể liên quan đồng thời đến điều khoản pháp lý, giao diện ứng dụng, quy trình dữ liệu, hệ thống khiếu nại, cơ chế thanh toán và hợp đồng với đối tác. Đối với nền tảng lớn, đây là một dự án tuân thủ liên phòng ban, không phải một công việc chỉnh sửa nội dung trong vài ngày.
Thời gian viết bài: 13/07/2026
Bài viết ghi nhận thông tin chung có giá trị tham khảo, trường hợp bạn mong muốn nhận ý kiến pháp lý liên quan đến các vấn đề mà bạn đang vướng mắc, bạn vui lòng liên hệ với Luật sư của chúng tôi theo email info@cd.az9s.com

Vì sao chọn dịch vụ CDLAF
- Chúng tôi cung cấp đến bạn giải pháp pháp lý hiệu quả và toàn diện, giúp bạn tiết kiệm ngân sách, duy trì sự tuân thủ trong doanh nghiệp;
- Chúng tôi tiếp tục duy trì việc theo dõi vấn đề pháp lý của bạn ngay cả khi dịch vụ đã hoàn thành và cập nhật đến bạn khi có bất kỳ sự thay đổi nào từ hệ thống pháp luật Việt Nam;
- Hệ thống biểu mẫu về doanh nghiệp, đầu tư được xây dựng và cập nhật liên tục sẽ cung cấp khi khách hàng yêu cầu, rút ngắn thời gian thực hiện thủ tục;
- Doanh nghiệp cập nhật kịp thời các chính sách và phương thức làm việc tại các cơ quan nhà nước có thẩm quyền;
- Đội ngũ Luật sư của CDLAF nhiều năm kinh nghiệm hoạt động tại lĩnh vực Lao động, Doanh nghiệp, Đầu tư cùng với các cố vấn nhân sự, tài chính;
- Quy trình bảo mật thông tin nghiêm ngặt trong suốt quá trình thực hiện dịch vụ và ngay cả khi dịch vụ được hoàn thành sau đó;
Bạn có thể tham thảo thêm:
- Điều Chuyển Người Lao Động Làm Công Việc Khác: Những Lưu Ý Doanh Nghiệp Cần Biết
- Xử Lý Kỷ Luật Lao Động Đúng Quy Định: Quy Trình Và Những Lưu ý Doanh Nghiệp Cần Biết
- Thỏa Thuận Không Cạnh Tranh Trong Quan Hệ Lao Động: Hợp Pháp Hay Không?
- Thiệt Hại “Nghiêm Trọng” Trong Xử Lý Kỷ Luật Sa Thải Được Xác Định Như Thế Nào?
